Chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, Tổ chức Giáo dục quốc tế Pasal xin gửi lời chúc trân trọng và tốt đẹp nhất tới toàn thể thầy cô giáo - những người đang ngày đêm miệt mài và nỗ lực vì sự nghiệp trồng người trên khắp đất nước Việt Nam.

Bạn thân mến, trong cuộc đời mỗi chúng ta, chắc hẳn ai cũng từng một lần được cắp sách đến trường, ai cũng có những người thầy, người cô kính mến của lòng mình để thương, để nhớ về. Ngày 20/11 là ngày lễ lớn nhằm tri ân và tôn vinh những người thầy, người cô của tất cả chúng ta. Nhân dịp này, website "Triệu lời cảm ơn - Tri ân thầy cô" do Tổ chức Giáo dục Quốc tế Pasal phát triển sẽ đồng hành cùng học sinh và sinh viên toàn quốc gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến thầy cô giáo.

Bùi Trà Mi Lớp: PASAL_MATCH - Trường: PASAL 438

Thầy A.J Hoge kính mến,

Dear Mr. AJ Hoge - the greatest English teacher for me,

I'm so sorry if I have English mistakes (grammar, spelling,...) in this post. Please forgive it, now I think it's so hard to describe my feelings by words. I expect each days to meet you and I can't wait anymore. I want to meet my teacher who inspires me, gives me a big motivation to change my life. I want you know you have a student - although she's still not excellent, she still has a lot of mistakes, but she can overcome her limitation, her fear. To win herself, to believe in herself, thanks to you, Mr. AJ!

I'm young, so young, just 17 years old. But in the past I didn't believe in my young. I couldn't speak any English words. Many people laughed at me. I was afraid, I thought I never. My friends learned English when they were grade 3-4 (8-9 years old), and me, I just ignored English during those years. My points (in school), my grammar, my pronunciation, my English skills,..all are very bad! I thought it's too late, I could NOT love English, speak English anymore. Negative emotions hit me...Negative thinkings kill my soul, my inspiration. The worst thing isn't bad for something, that's thought badly about it. I don't need high points in school, I need inspiration, really really need.

And you gave me that inspiration. Yes! That's true! It's you, my teacher, no, my motivation! One day, exactly 8 months ago, when I was bored, I opened my computer, searched Google and hoped to find some ways to overcome that life. I found Effortless English. In the first time I didn't care the introduction of EE, I doubt how to learn English fluently in....6 months!? But I was impressed because of you. I like your voice, thanks to you I realized American accent is so awesome and not difficult to hear. I like your smile, your eyes, the energy in your smile and your eyes. Some previous teacher just taught grammar, new words, so boring! You don't. You use your energy to inspire people, to make everyone happy, and feels English is a piece of cake, English totally can be learned well. You stimulate my ears not my eyes, my imaginations, and I started to hear very much as you told. I bought EE. The first lesson, "Day of the dead", I screamed: "GODNESS, WHAT THE HELL ARE HE SAYING ABOUT??? I DON'T UNDERSTAND. I CAN'T HEAR. AJ LIES ME!" But after that, I kept calm and continue to hear, hear and hear, everytime, everywhere. I read script, note words/phrases/sentences which I didn't understand, and used dictionary to translate. Just like that, I suddenly hear and understood all your lesson, even I could imitate, I could speaking although my pronunciation was not good at that time. It's incredible! I continue to learn another lessons, the next lessons I can hear easily more than the previous. So amazing. But after some months, I had problems that it's so alone to learn by myself, and I easily gave up because there are a lot of lessons in EE. I decided to join at a English course, to find new friends, to support myself. That's Pasal!

And do you know why I chose Pasal? Because of you. Pasal uses your method. Pasal teaches English like you. But Pasal gives me a lot of things more than you. You're in USA, you can't beside me, directly teach me. Pasal can. Trainers, tutors, and friends in Pasal, they became the best gift which my life gave for me. They changed me. We changed together. We are successful together. Just some months, just a summer, we turned into another. We can be confident to speak English, we are never afraid of making mistakes, we can show our abilities, we can improve our skill (especially pronunciation). Now I can sit here, write this post for you, what are you feeling? I hope you are smiling. That's just writing, I will show you my pronunciation when you are here. If only you could be in Pasal when we practiced to pronounce, you certainly smile more, love Pasal more. I love them. I love my Pasal. I don't regret what I did, never regret! And I believe you'll never regret to choose Pasal. Believe in me! Because I also really believe in you!

I'm still waiting for you! I want to say thank you when you come here, come back to my lovely country. You can see your achievement. You're the great teacher! You inspired millions people and that number will continue to increase. Not any efforts can have a good resulf as we expected, but we have to effort at all cost, always try to best no matter what happened, don't stop!

WE ARE ALWAYS YOUNG FOREVER!

---------

Gửi tới người thầy tiếng Anh tuyệt vời nhất trong tôi!

Em xin lỗi nếu có mắc lỗi văn phạm tiếng Anh trong bài viết này. Mong thầy hãy bỏ qua, bởi giờ em còn chẳng biết làm sao để diễn tả cảm xúc của mình nữa. Em đã mong đợi từng ngày để được gặp thầy! Em muốn được gặp người đã truyền cảm hứng cho em, cho em nguồn động lực lớn để thay đổi bản thân mình. Em muốn thầy biết thầy có một đứa học sinh - dù nó không giỏi, nó vẫn mắc lỗi, nhưng nó dám vượt qua giới hạn của bản thân mình, để chiến thắng chính mình, để tin mình. Tất cả là nhờ có thầy!

Đứa học sinh đó còn rất trẻ, mới 17 tuổi. Nhưng đã có lúc nó không tin vào chính tuổi trẻ của mình. Nó đã từng không nói được một từ tiếng Anh nào. Rất nhiều người chê cười, và nó sợ hãi, cho rằng mình chẳng làm được gì cả. Bạn bè học tiếng Anh từ khi bé tí, lớp 3 lớp 4, còn nó trong lúc đó chỉ biết học qua loa một cách thờ ơ chán nản. Điểm số, nghe nói đọc viết cái gì cũng trên cả tệ. Nó nghĩ muộn quá rồi, học nữa cũng chẳng ích gì đâu. Suy nghĩ tiêu cực đã giết chết nó, giết chết khả năng của nó, giết chết cảm hứng của nó. Có lẽ trên đời này điều tồi tệ nhất không phải là kém cỏi về một thứ gì đó mà là suy nghĩ tệ hại về thứ đó. Con bé chẳng cần điểm cao trên trường lớp, nó cần cảm hứng, nó cần động lực!

Và thầy đã truyền cảm hứng ấy cho nó, chính là thầy, thầy AJ Hoge! Một ngày, chính xác là 8 tháng trước, khi nó đã chán nản, nó mở máy tính lên Google hy vọng tìm được cái gì đó để học tiếng Anh. Nó đã tìm được Effortless English. Lần đầu nó chẳng để ý lời giới thiệu quảng cáo lắm, có bao giờ nó tin quảng cáo đâu, cái gì mà học tiếng Anh trong 6 tháng, nghe cứ...điêu điêu thế nào! Nhưng nó lại bị ấn tượng bởi thầy AJ. Nó thích đôi mắt sáng, thích nụ cười tràn đầy năng lượng, thích cái giọng Anh Mỹ tuyệt hay của thầy - vừa hay vừa dễ nghe! Trước đây nó chỉ học theo kiểu ngữ pháp, rồi thuộc lòng từ mới, chán không buồn nói. Nhưng thầy AJ không như vậy. Thầy truyền năng lượng của mình cho mọi người, giúp mọi người tin rằng tiếng Anh rất dễ, tiếng Anh có thể học được rất tốt. Thầy đã kích thích đôi tai và trí tưởng tượng của con bé, để nó bắt đầu sử dụng phương pháp của thầy. Bài học đầu tiên của EE, "Day of the dead", con bé gào tướng lên: "Cái khỉ gì thế!? Chả hiểu cái gì cả, chả nghe được gì cả, ông ta đang nói cái gì vậy!?". Nhưng sau đó nó đã bình tĩnh và tiếp tục nghe thật nhiều, nghe suốt ngày, đi đâu cũng nghe, ăn ngủ gì cũng nghe, đi tắm giặt còn để máy tính cỡ to nhất cho giọng thầy AJ inh ỏi nhà (chứ ngồi một chỗ chỉ có ngủ chứ nghe ngóng gì). Nghe không được thì đọc bản viết, chỗ nào không hiểu ghi chú lại rồi tra từ điển. Cứ như thế được vài tuần, nó kinh ngạc nhận ra nó hiểu hết, nghe hết, thậm chí còn bắt chước theo, trả lời những câu hỏi của thầy, nói được dù cho mới bập bà bập bẹ. Thật tuyệt vời, nó tiếp tục học các bài sau và dường như bài sau lại dễ nghe hơn bài trước, cũng vì tai nó bắt đầu quen dần. Mấy tháng sau nó lại gặp một vấn đề, đó là cô độc. Chẳng ai học cùng nên dễ chán, lại rất nhiều bài học nó chẳng biết phải học thế nào. Hè đó, nó quyết định tham gia một khóa học để tìm những người bạn mới cùng giúp đỡ, cũng như cổ vũ chính mình. Nó đã tìm đến Pasal.

Nó - chính là em. Và thầy AJ có biết vì sao em lại chọn Pasal không? Vì Pasal có thầy. Pasal dạy em như thầy đã dạy, sử dụng phương pháp của thầy, bằng cách riêng của Pasal chứ không như nhiều nơi khác. Thậm chí còn vui hơn, bởi lẽ thầy không thể trực tiếp giảng dạy em nhưng Pasal thì có. Pasal cho em những người bạn, giảng viên, trợ giảng,...ai cũng thành bạn, thành món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống dành tặng cho em. Họ thay đổi em. Chúng em cùng thay đổi, cùng thành công. Một mùa hè mà mọi thứ dường như đã khác, chúng em biết tự tin, biết cải thiện kỹ năng tiếng Anh của mình đặc biệt là phát âm, giao tiếp. Giờ em có thể ngồi đây viết cái bài rất dài này cho thầy, thầy có vui không? Đó mới chỉ là viết, khi nào thầy đến nhất định em sẽ nói cho thầy nghe để thầy sửa cho em phát âm. Giá mà thầy ở Pasal lúc chúng em cùng nhau luyện phát âm, chắc thầy còn yêu Pasal nhiều nữa. Chưa có nơi nào tận tụy như Pasal mà em biết. "I love my Pasal" (dịch ra mất hay :)) Em không bao giờ hối hận vì những gì mình đã làm. Và thầy AJ sẽ không phải hối hận vì đã chọn Pasal, hãy tin em như em đã thực sự tin thầy!

Em vẫn đang đợi thầy trở lại Việt Nam, ngày đó em sẽ cảm ơn thầy nhiều hơn. Thầy sẽ được thấy thành quả của mình. Thầy là một thầy giáo tận tâm và tuyệt vời! Thầy đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người trên thế giới và con số đó sẽ tiếp tục tăng lên. Thật sự mà nói, không phải sự cố gắng nào cũng mang lại kết quả như ý muốn, nhưng rõ ràng chúng ta phải không ngừng nỗ lực, luôn luôn tiến bước hết mình dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra, không bao giờ dừng lại!

Bởi vì tất cả chúng ta đều rất trẻ, và trẻ mãi mãi!

Bạn cũng muốn gửi lời cám ơn tới thầy cô này của mình?